Giờ đây, mỗi khi Công Vinh sinh ra quần là áo lượt, mỗi khi anh ghi bàn thắng, và mỗi lần anh rạng ngời, đâu đó vẫn hình thành một vài câu mỉa mai: “Giá như Văn Quyến không sa ngã thì liệu bây chừ Công Vinh có được tung hô tương tự?” Phải rồi, là “giá như”, nhưng thế cuộc này không có chỗ cho từ “giá như”, bởi vì hồ hết chúng ta chỉ sống và hiến đâng một đời người.
Văn Quyến đã tham gia “bán độ” tại SEA Games 2005, một việc làm cho trái với lương tâm đạo lý, bởi vậy anh phải mất đi cả mai sau của mình để chuộc lại tội lỗi năm xưa. Đã 11 năm sau cái ngày tội ác của Văn Quyến bị phơi bày, anh cũng kịp trở lại cuộc sống đời thường, cũng bấy nhiêu năm qua đi, nửa kia bóng đá Việt vẫn chưa thể quên được hình ảnh “thần đồng bóng đá” thuở nào. Người ta vẫn thường nhắc, vẫn tìm chút thông tin ít oi trên tạp chí về Văn Quyến rồi lại chẹp miệng, rồi nhớ tiếc nuối.
Cảm hứng mà Văn Quyến sản xuất ngày nào là quá lớn, lớn đến nỗi người ta cứ nhớ về anh rồi bi ai, rồi nhớ tiếc thay cho anh. Nhưng cường bạo thay, vài người lại so sánh anh cùng Công Vinh, họ nghĩ rằng ví như Văn Quyến không dính vào bê bối bán độ, anh sẽ còn tỏa sáng và Công Vinh cũng chẳng có ngày bữa nay. Phải rồi, vì Văn Quyến là người có kỹ năng bóng đá bẩm sinh, cách chơi của anh làm người ta nhớ, người ta thương, người ta khâm phục đến hơn 11 năm qua, rồi làm người ta quên đi bao nỗi lực và cố gắng của Công Vinh. Có thể Công Vinh không có kĩ năng bẩm tính, nhưng anh cũng là một trong những cầu thủ chăm học hỏi, tập tành mà thành tài. Vậy nhưng nhân thức bao lăm năm quyết tâm, anh vẫn bị cái bóng quá lớn của Văn Quyến ám ảnh. Họ so sánh, rồi họ mỉa mai…
Còn nhớ Chưng Đại dương từng nói: “Có tài mà không có đức là người vô bổ, có đức mà không có tài thì làm cho việc gì cũng khó”. Văn Quyến có tài nhưng đức anh chưa đủ, vậy thì hà cớ gì cứ tung hô rồi dìm Công Vinh tới nỗi phủ kiếm được mọi đóng góp của Vinh? Lại nói về cái “tài” và cái “đức”, chúng ta phải công nhận rằng Công Vinh có đủ hai nhân tố đó. Bởi vì suốt phổ thông năm qua, Công Vinh cũng đã hiến đâng gần như, chẳng vậy mà anh vẫn là ngôi sao, tiền đạo sáng giá nhất của ĐTQG.
Phải chăng vì quá nhớ, quá tiếc nuối thứ ngẫu hứng tuyệt vời mà Văn Quyến đem đến thuở nào mà người ngưỡng mộ vô tình phủ kiếm được khả năng và sự cống hiến của Công Vinh bỏ ra cho bóng đá đất nước?
Đáp lại mọi sự so sánh, mai mỉa, Công Vinh vẫn luôn giữ thái độ khiêm nhường và tôn trọng người anh em cũ Văn Quyến. Anh thầm im thi đấu và góp sức hết chính mình. Thậm chí anh còn chẳng nắm bắt tại sao dù thi đấu tốt mà vẫn bị ghét, vẫn bị cười chê. Khi được so sánh quá phổ quát với Văn Quyến, Công Vinh đã chia sớt những lời lẽ rất thực lòng: “Văn Quyến là người đi trước tôi và giành được phổ thông thắng lợi. Chúng ta phải ghi kiếm được những gì mà anh ấy đã làm được. Còn riêng bạn dạng thân tôi lúc nào cũng nghĩ cuộc sống không bao giờ kì vọng ai cả và bạn nào dừng lại ắt sẽ bị tụt lại phía sau. Cái cần thiết là bản thân phải làm việc hết kỹ năng có thể của chính mình. Kết quả sẽ chứng minh cho mọi người thấy rằng chính mình có làm cho việc tốt hay không? Sau khi hoàn thành sự nghiệp, bản thân nhìn lại sẽ thấy tự hào về những gì chính mình khiến cho được. Phiên bản thân tôi chưa bao giờ vồ cập đến việc người ta so sánh bản thân mình với Văn Quyến thế nào cả. Mỗi người có một sự nghiệp khác biệt. Cần thiết là việc tôi đã đến được với bóng đá, tôi đã góp sức toàn bộ những gì có thể để giải quyết được những thành công, đó là những danh hiệu cả của đồng đội lẫn tư nhân. Tôi cảm ơn bóng đá vì nó cho tôi toàn bộ thứ…”
Linh Linh / Theo Kênh Thể Thao
Tham khảo thêm: Play Boys
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét