Hôm nay nhân nghỉ lễ 30/4, nằm nhà ngủ dậy muộn và vào mạng thì tôi đọc được bài “Mẹ ơi, chồng con đang khóc, xin mẹ vì thương anh mà thương con” của Đỗ Hoài mà tôi thật sự không tin trên đời còn còn người chồng nhu nhược như thế và mẹ chồng ghê gớm như thế.
Tình cảnh bây chừ của bạn Đỗ Hoài ít phổ thông khiến tôi chạnh lòng nghĩ đến tình cảnh của chị gái bản thân mình. Chị gái tôi năm nay mới chỉ 53 tuổi nhưng chị cũng vừa phải trải qua cú sốc mất chồng. Gần 1 năm qua, chị luôn sống trong buồn bã. Cũng may kế bên chị có một người bạn đã giúp chị đứng lên và có thể sống vui lòng hơn. Song cũng vì chuyện này mà vừa qua khi cả nhà chồng ghê gớm chị phát hình thành mối quan hệ này, họ đã chì chiết, đay nghiến, “dằn mặt” không cho chị vận động với người con trai ấy.
Bí quyết đây 11 tháng trước, anh rể tôi ra đi bỗng nhiên ngột vì tai nạn liên lạc. Anh ra đi, để lại chị và đàn ông. Nam nhi chị năm nay cũng 30 tuổi và đã lập mái nhà riêng. Đàn ông chị cũng đang sống ở nơi khác. Bởi vậy, từ ngày anh rể mất, chị sống một chính mình trong căn nhà 4 tầng khang trang đau đớn và đơn độc trong nỗi cô quạnh của mình. Bố mẹ chồng chị ở nhà khác phương pháp đó khoảng 1km. Họ cũng thường xuyên tương hỗ thăm và cổ vũ con dâu.
Thời gian đầu chồng mất, chị gái tôi bị sốc tâm lý trầm trọng. Chị suốt ngày không ăn không ngủ, ngày nào chị cũng khóc vì thương nhớ người chồng ra đi chợt ngột. Có những lúc, chị gào lên bảo muốn chết theo chồng. Nhưng được sự động viên của công chúng, chị dần vượt lên nỗi đau này.
Người giúp vực dậy tinh thần của chị phải kể tới anh bạn thân của 2 cung phi chồng chị. Do hiền thê chồng chị kinh doanh vật liệu xây đắp bao năm nay nên anh chị nhân thức anh. Anh trở thành người bạn thân mật, bạn làm cho ăn của nhà chị bao năm nay. Lễ tết hay khi nhà có việc cưới xin, chúng tôi rộng rãi lần bắt chạm mặt anh có mặt ở nhà chị giúp đỡ chuyện cỗ bàn, tiếp khách. Người con trai này đã từng có 1 đời phi tần. Song anh bị bà xã phụ tình bỏ theo một người nam nhi khác. Tuy chưa có con, song từ ấy anh sợ thanh nữ và chẳng thiết đến chuyện cưới vợ và sinh con. Anh cứ vui với cuộc sống lẻ loi của bản thân mình dù kinh tế nhà anh rất khá giả.
Khi anh rể tôi qua đời, do thường xuyên lui đến thắp hương cho anh nên anh biết chị tôi suy sụp. Anh đã lặng lẽ ở bên động viên chị, chăm nom cho chị và bầu bạn với chị. Thậm chí có đa dạng việc của siêu thị, anh còn thay chị điều hành giúp. Song anh luôn công tâm, không nhập nhằng mọi khoản.
Thấy anh ở kế bên chăm bẵm và giúp đỡ chị vực dậy ý thức, mái nhà 2 bên ai cũng biết điều ấy. Song quần chúng chẳng người nào tỏ vẻ khó chịu hay có quan niệm gì. Do vì đại chúng đều nghĩ là, mối quan hệ của chị và anh bạn thân ấy sẽ có giới hạn. Đúng mực là, dân chúng chưa bao giờ nghĩ, chị và anh lại tương hỗ với nhau hoặc chị lại muốn tục huyền sau ngày chồng mất. Bạn nào cũng đinh ninh, chị sẽ ở lại thờ chồng và sống tương tự tới cuối đời.
Chỉ vài tuần trở lại đây, trong một lần ra khu chợ nhập hàng, rủi ro chị bị tai nạn lao động ở chân. Cũng may, có anh ở bên nên anh đã đưa chị đi cấp cứu kịp thời. Suốt gần 1 tuần chị mổ chân, anh luôn có mặt chăm sóc chị cẩn thận. Anh chị em nội ngoại vào viện thăm chị, thấy anh chăm sóc chị như vậy thì tự dưng chạnh lòng cho người đã tắt thở chưa lâu. Mẹ chồng chị còn bảo chị là người thanh nữ bạc tình, nhanh lẹ quên nghĩa cung phi chồng hay sao mà đã có cho bản thân một người đại trượng phu thay thế đàn ông bà.
Hôm qua, khi chị ở viện về nhà thì cả nhà chồng gớm ghê của chị lục đục kéo đến nhà. Đại chúng bảo họ hổ ngươi khi nam nhi, anh trai họ mất chưa đầy 1 năm thì chị đã có mối quan hệ mới. Phần nhiều công chúng đều tỏ thái độ không tán thành. Họ còn nói chị có lỗi với anh trai họ. Họ kịch liệt lên án chị và bảo chị đã khiến làm cả gia đình chồng thuyệt vọng. Họ đòi hỏi chị chấm dứt mối quan hệ với anh bạn kia.
Tối qua chị gọi điện cho tôi tâm sự. Chị kể mà khóc đa số vì những lời trách móc, mắng chửi nặng nề hà ấy. Chị bảo chị sẽ chấm dứt với người con trai kia. Sẽ ở vậy để thờ chồng mà không bao giờ tục hôn cho cả nhà vui mừng.
Tôi thì khuyên chị cứ tới với người con trai kia nếu như chị mến yêu anh ấy thật lòng. Song có nhân tố cứ đến với nhau trong âm thầm như anh chị đang làm vì chồng chị mất chưa qua giỗ đầu. Sau khoảng 2 năm sau ngày chồng mất là anh chị có thể khiến một đám cưới ấm cúng. Còn việc người nhà nói chị tương tự, dù chẳng hề là em gái bênh chị thì tôi cũng không bằng lòng. Tôi thấy người nhà chồng ghê gớm của chị quá ích kỷ, sĩ diện và không phải nghĩ tới chị. Sao họ không nhớ, chị mới là người mất chồng nên đau khổ nhất, cô đơn lẻ? Hàng ngày họ đâu có làm được gì để trâm dịu nỗi đau ấy cho chị chứ?
Cá nhân tôi thấy, đáng ra nhà chồng ghê gớm của chị phải thấy hên vì đã có người sẵn sàng ở bên cạnh an ủi chị. Vì trong lúc suy sụp như thế mà tìm được một người đàn ông để dựa dẫm thì còn gì bằng. Đương nhiên chỉ cần anh chị đợi tới lúc mãn tang thì tái hôn có sao đâu? Sao cứ phải thờ chồng cho đến chết chứ? Người chết thì đã chết rồi, chồng chị cũng sẽ không bao giờ muốn chị ở lại phải sống đau đớn, không có người phụ thuộc khi bé đau, bệnh tật hay lúc gian truân trong cuộc sống phải không đại chúng?
Nai lưng Phương Hà / Theo afamily
Đọc thêm: Tạp Chí Đàn Ông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét